Không ngờ gần hai mươi năm đã trôi qua, bất kể lúc đó cô Ninh đi đâu, ta lại sắp chết rồi.
Ta sẽ biến thành cái gì đây? Xung quanh đây ngoài gián ra thì chỉ có côn trùng.
Ta sẽ biến thành côn trùng sao? Không… ta không muốn.
Ta ghét côn trùng.
Ta cảm thấy mình sắp ngủ thiếp đi, nhưng ta chỉ còn cách chai nước kia một mét…
Hãy cho ta uống một ngụm đi, ta thật sự rất khát.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào rất lớn, nhưng trong mắt ta chỉ có chai nước kia.
“Rầm!”
Cánh cửa bị đá văng ra, ta nghe thấy có người chạy vào.
“Chị Chương!!!”
Chị Chương gì mà chị Chương… bây giờ ai cũng đừng chạm vào ta, ta chỉ muốn uống nước.
Ta cảm thấy mình được đỡ dậy, toàn thân đau nhức dữ dội.
Đừng chạm vào ta, bây giờ ai cũng đừng chạm vào ta…
“Chị Chương!!” Người đó gào lên xé lòng, hai chữ ngắn ngủi nhưng đã vỡ giọng.
Ta khó khăn quay đầu lại, nhìn người trước mặt.
Hắn là ai?
Hình như là Tiểu Tôn.
Nhưng Tiểu Tôn không phải trông như thế này.
Người này râu ria xồm xoàm, hai mắt đỏ hoe, tóc tai bù xù, quần áo đầy nếp nhăn, trông giống ta, hai mươi mấy ngày rồi chưa tắm.
Sao hắn có thể là Tiểu Tôn được?
“Ta, ta sẽ báo cảnh sát ngay!!” Hắn hét lên.
“Đừng…”
Ta nghe thấy hai chữ “báo cảnh sát” mới cuối cùng cũng phản ứng lại được tình hình trước mắt, từ từ nắm lấy tay người đàn ông trước mặt.
“Đừng báo cảnh sát…” Ta nói, “Đưa ta đi… chỉ cần đưa ta đi thôi…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233533/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.