“Ngươi đang nói cái gì vậy?” Địa Cẩu nói, “Sở dĩ Tô Thiểm đưa ra lựa chọn hiện tại là vì cô ấy không hiểu rõ nơi này.”
“Nhưng ngươi cũng không có quyền thay người khác hiểu.” Chương Thần Trạch giải thích, “Theo góc nhìn của ta, ngươi đang khiến Tô Thiểm đưa ra một lựa chọn mà cô ấy càng không hiểu rõ, điều này không công bằng.”
“Hừ…” Địa Cẩu hừ lạnh một tiếng, sau đó quay người lại, trầm giọng nói, “Tô Thiểm, đây là lần đầu tiên ta gặp ngươi sau nhiều năm như vậy. Thấy ngươi vẫn mất trí nhớ mà sống động như rồng như hổ, ta mừng cho ngươi. Nhưng ở đây, ta tin rằng bất cứ ai cũng sẽ chịu thiệt.”
“Thật sao?” Tô Thiểm hỏi ngược lại, “Nhưng theo ta thấy, trong trò chơi này, bọn họ luôn bảo vệ đồng đội, còn ngươi thì luôn tìm mọi cách để giết người.”
“Nhưng ta không giết ngươi.” Địa Cẩu nói, “Từ đầu đến cuối, ta chưa từng dùng bất kỳ một ‘Tai Ương’ nào với ngươi.”
Nghe thấy câu này, Tô Thiểm từ từ nhíu mày.
Chẳng lẽ việc chính mình không nhận được “Thẻ Tai Ương” không chỉ là chiến thuật của Địa Cẩu sao? Trong đó còn xen lẫn tình cảm riêng tư? “Nhưng ngươi…” Tô Thiểm còn muốn nói gì đó, nhưng Địa Cẩu đã trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài.
“Xin lỗi, thực sự đã quá muộn rồi, ta sắp không kịp chuyến xe cuối cùng.” Địa Cẩu nói từ bên ngoài, “Các ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây một đêm đi, hữu duyên gặp lại.”
“Ngươi có thể cho ta biết tên của ngươi không?” Tô Thiểm hỏi cuối cùng.
“Ta…?” Địa Cẩu chớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233524/chuong-377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.