Hóa thành bột mịn…
Dư Niệm An đã chứng kiến ngày tận thế.
Điều này không có gì lạ, không chỉ lần này, Dư Niệm An sẽ mãi mãi sống ở đây, chứng kiến mỗi lần “tận thế”, trừ khi có người có thể giết cô, nếu không cô sẽ không bao giờ biến mất.
Nhưng ai có thể giết cô? Mặc dù cô là người thay thế, nhưng cô lại có tất cả mọi thứ của Dư Niệm An.
Tề Hạ đương nhiên không thể ra tay, và tuyệt đối không cho phép bất cứ ai ra tay.
Ở nơi này, không ai được phép giết bất kỳ Dư Niệm An nào, thà bỏ qua vạn người còn hơn giết nhầm một người.
Nhưng cứ thế này… liệu có ổn không?
Đúng như Tề Hạ nghĩ, sẽ có một ngày, nơi đây sẽ “khắp nơi là Dư Niệm An”.
Lúc này, một tiếng gõ cửa yếu ớt vang lên, Kim Nguyên Huân đang đứng ngoài cửa.
Lâm Cầm mở cửa hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Xin hỏi anh nào tên Tề Hạ?” Kim Nguyên Huân hỏi.
“Ta đây.” Tề Hạ trả lời.
“Anh, có một người đến tìm anh.” Kim Nguyên Huân sắp xếp lại lời nói, “Một người đặc biệt đến tìm anh.”
“Tìm ta…?” Tề Hạ cau mày, chỉ cảm thấy đầu óốc hỗn loạn, không có manh mối nào.
“Là một cô gái.” Kim Nguyên Huân ra hiệu, “Tóc ngắn rất gọn gàng, mắt sáng long lanh.”
Tề Hạ nghe xong từ từ đứng dậy, hắn nhớ ra người này rồi.
Tô Thiểm.
“Được, ta đi gặp cô ấy.”
Tề Hạ đi theo Kim Nguyên Huân ra khỏi cửa, quả nhiên nhìn thấy cô gái có đôi mắt phát sáng đó.
Cô đang ngẩn người nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233378/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.