Niệm An đóng cửa phòng, dẫn Tề Hạ đến bên ghế sofa, đỡ hắn từ từ ngồi xuống.
Thế nhưng, Tề Hạ cứ như bị ma ám, không ngừng nhìn chằm chằm Niệm An.
“Hạ, rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?” Niệm An nắm lấy hai tay Tề Hạ, “Có chuyện gì thì ngươi phải nói với ta, đừng để ta lo lắng.”
“Ta không sao.” Tề Hạ lắc đầu, “Cả đời này ta chưa bao giờ cảm thấy tốt đẹp như vậy.”
“Ngươi luôn như thế.” Niệm An thở dài, ngồi xuống bên cạnh Tề Hạ. Chiếc ghế sofa đơn nhỏ này đủ để hai người họ tựa vào nhau. “Ngươi thích giữ mọi chuyện trong lòng, lâu dần sẽ có vấn đề. Vậy nên, ngươi hãy nói cho ta biết đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Ta… ta đã gặp một cơn ác mộng rất đáng sợ.” Tề Hạ nói với ánh mắt u ám.
“Ác mộng đáng sợ?” Niệm An có chút lo lắng vuốt ve khuôn mặt Tề Hạ, “Mơ thấy yêu ma quỷ quái? Hay mơ thấy tên sát nhân biến thái?”
“Đối với ta, những thứ đó không gọi là ác mộng.” Tề Hạ lắc đầu, “An, ta mơ thấy ta đã đánh mất ngươi.”
“Phụt.” Niệm An bật cười vì Tề Hạ, “Đánh mất ta sao? Vậy sao ngươi không đi tìm ta?”
“Ta đã tìm rồi.” Tề Hạ từ từ ôm lấy trán, cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng, “Ta không tìm thấy ngươi… Ta lao vào địa ngục vô gián, trải qua vô số thảm kịch, nhưng ta không biết phải đi đâu để tìm ngươi…”
“Được rồi, được rồi…” Niệm An có chút lo lắng ôm lấy Tề Hạ, cảm thấy hắn thực sự đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233368/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.