Chàng trai cao ráo mới gia nhập đội 【Cực Đạo】 nhìn quanh sân, rồi lại nhìn Tiêu Tiêu, lười biếng nói: “Không phải chứ, chỉ có thế thôi sao?”
Tiêu Tiêu vừa duỗi người vừa hỏi: “Sao thế?”
“Nghe ý của con hổ đó, chúng ta có thể giết người, đúng không?” Chàng trai hỏi.
“Đương nhiên.” Tiêu Tiêu gật đầu. “Lần này mục tiêu của chúng ta là giết chết đối phương.”
“Có cần phiền phức vậy không?” Chàng trai lắc đầu nói. “Chúng ta xuống lầu trực tiếp giết bọn họ không phải xong sao?”
“Nếu mọi chuyện dễ dàng như vậy thì cần gì phải gọi ngươi đến.” Tiêu Tiêu bực bội nói. “Chúng ta đã trả tiền đặt cọc rồi, ngươi phải phục vụ tận tâm.”
“Được được được, ta biết rồi.”
“Haizz…” Lão Tôn ở một bên thở dài thườn thượt nói. “Đây không phải là bắt nạt người sao? Cả ba chúng ta đều đã 【Hồi Ứng】 rồi mà.”
“Ai bắt nạt ai còn chưa biết đâu.” Tiêu Tiêu nhìn Trương Sơn từ xa, nói. “Phải cẩn thận tên to con và cô gái kia.”
“Cô bé đó cũng lợi hại sao?” Lão Tôn hỏi.
“Đúng vậy.” Tiêu Tiêu gật đầu. “Mặc dù 【Hồi Ứng】 của cô không mạnh, nhưng bản thân cô có võ công, nếu một chọi một thì ngay cả ngươi cũng không phải đối thủ.”
“Hừ…” Lão Tôn kinh ngạc kêu lên. “Vậy ta phải cẩn thận rồi.”
“Còn tên xăm trổ ở giữa thì sao?” Chàng trai cao ráo hỏi. “Không cần để ý đến hắn sao?”
“Chắc không cần.” Tiêu Tiêu nói. “Lần trước hắn bị ta trực tiếp giết chết, tám phần là đến cho đủ số.”
Tiêu Tiêu nhớ lại, mặc dù tên xăm trổ đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233328/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.