“Ngươi mẹ nó đang đùa chúng ta sao?!” Kiều Gia Kính túm lấy cổ áo Nhân Long, sức lực rất lớn.
“Sao lại thế được?” Nhân Long lắc đầu. “Ta đã nói trò chơi lần này là ‘bập bênh’ rồi mà, tại sao các ngươi lại tự tương tàn chứ? Ha ha ha ha!”
Kiều Gia Kính lập tức đẩy ngã đối phương, rồi giáng một cú đấm mạnh vào mặt hắn.
“Ngươi đang nói cái quái gì vậy?” Kiều Gia Kính nghiến răng nói. “Nếu là ‘bập bênh’, làm sao chúng ta có thể giữ thăng bằng suốt chặng đường? Dù chỉ một người nhích một bước, sự cân bằng của chúng ta cũng sẽ bị phá vỡ! Đây là một trò chơi định sẵn phải có người chết! Ngươi rõ ràng đã giết người, vậy mà còn ở đây nói lời châm chọc sao?”
Nhân Long ăn một cú đấm, nhưng lại cười càng lớn hơn.
“Đó cũng là người hắn tự tay giết mà!” Nhân Long cười lớn nói. “Kẻ giết người không phải ta! Là hắn!!”
Nhân Long vừa cười điên cuồng vừa chỉ tay về phía Tề Hạ: “Hắn là một tên lừa đảo lớn! Hắn đã lừa các ngươi!! Ai là người đầu tiên đề nghị ‘phải nhẹ đi’?! Ha ha ha ha!!”
“Ngươi bây giờ vẫn còn đang ly gián…” Kiều Gia Kính hung hăng di chuyển bàn tay, từ từ bóp chặt cổ Nhân Long. “Các ngươi thật sự muốn ép ta giết người sao…”
Sức lực của Nhân Long hoàn toàn giống như người bình thường, hắn giãy giụa vài cái nhưng không thoát ra được, sau đó lại nở nụ cười, khó khăn la lớn: “Ha ha… giết trọng tài… giết trọng tài…”
Vân Dao nghe thấy câu này vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233292/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.