“Cố lên!” Cảnh sát Lý hét lớn, “Số lượng lao có hạn, cố gắng thêm chút nữa là chúng ta sẽ sống sót!”
Mọi người còn chưa kịp trả lời, lại nghe thấy một tiếng hét chói tai.
Quay đầu nhìn lại, hóa ra là Điềm Điềm.
Cô không may mắn như Tiêu Nhiễm, cây lao xuyên qua lòng bàn tay cô.
Điềm Điềm nhất thời mất hết sức lực, tấm ván trước mặt cô cũng bị những cây lao bay tới đâm cho xiêu vẹo.
“Cẩn thận!”
Kiều Gia Kính nghiến răng, vươn tay túm lấy tấm ván trước mặt Điềm Điềm.
Đúng lúc này, một cây lao bay thẳng vào từ khe hở, xuyên qua vai Hàn Nhất Mặc.
Hàn Nhất Mặc đau đớn kêu lên một tiếng thảm thiết, nhưng tay vẫn nắm chặt tấm ván.
“Đừng hoảng!”
Cảnh sát Lý vươn tay đỡ Hàn Nhất Mặc, sau đó hai tay tách ra, giúp hắn đỡ nửa tấm ván.
Kiều Gia Kính cũng lập tức đưa tay giúp Điềm Điềm giữ tấm ván.
May mắn thay, hai người này có sức lực rất lớn, toàn bộ đội hình lại bắt đầu ổn định trở lại.
Khi tiếng va chạm dần nhỏ lại, mọi người mới hiểu được đội hình này hợp lý đến mức nào.
Nếu theo ý của cảnh sát Lý và bác sĩ Triệu, đặt các tấm ván xen kẽ để mọi người cầm, thì tấm ván và cây lao sẽ vuông góc với nhau, rất dễ bị xuyên thủng.
Giờ đây, hình dáng “măng mọc sau mưa” sẽ khiến bề mặt tiếp xúc giữa cây lao và tấm ván ở năm hướng đều trở thành mặt nghiêng, lực xuyên thủng của cây lao giảm đi đáng kể.
Đặc biệt là những cây lao bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233161/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.