Nếu câu “quy tắc là tuyệt đối” vẫn áp dụng cho “trò chơi” thứ hai này, thì những gì viết trên mặt nạ chính là cách phá giải.
Nhưng làm sao để phá giải đây? Và khi nào thì phóng lao?
“Đồng hồ không ngừng nghỉ một khắc”...
Chẳng lẽ là một giờ mười lăm phút?
Tề Hạ quay đầu nhìn chiếc đồng hồ để bàn, bây giờ đã là một giờ năm phút, nếu “một giờ mười lăm phút” là thời điểm phóng lao, thì bây giờ chỉ còn chưa đầy mười phút.
“Xoay một trăm vòng theo hướng quê hương”...
Quê hương của chín người có mặt đều khác nhau, hơn nữa “một trăm vòng” cũng không phải là con số nhỏ.
Nếu suy nghĩ sai hướng, bọn họ rất dễ lãng phí mười phút này.
Nhưng trong căn phòng này, ngoài chính ta ra, còn có thứ gì có thể “xoay” được?
Ánh mắt Tề Hạ dừng lại trên chiếc đồng hồ để bàn ở giữa bàn.
Hắn vươn người ra, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc đồng hồ, nhưng phát hiện nó bị cố định chặt trên mặt bàn, không thể nhúc nhích dù chỉ một ly.
“Đồng hồ không động được, chẳng lẽ là ghế?”
Tề Hạ cúi đầu nhìn chiếc ghế dưới thân mình, đây là một chiếc ghế cũ kỹ, bốc mùi ẩm mốc bình thường, nó được đặt tùy tiện trên sàn, không hề có bất kỳ cơ quan nào.
Nếu đã vậy, thì chỉ còn lại...
Tề Hạ đưa tay xoay thử mặt bàn, quả nhiên từ bên trong bàn truyền đến tiếng dây xích lạch cạch.
Nhưng chiếc bàn rất nặng, hắn dùng không ít sức lực cũng chỉ có thể xoay mặt bàn vài centimet.
“Một trăm vòng...”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233159/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.