“Á…” Tiếng thét thê thảm vang lên, máu tươi văng khắp nơi, máu thịt chia lìa.
Tử Tu muốn mở miệng thét lên nhưng không cách nào phát ra âm thanh, thân hình tựa hồ đã chết lặng nên không còn cảm giác nào. Máu tươi ấm áp rơi trên đùi khiến cho Tử Tu sinh ra cảm giác ghê tởm.
“Ư…” Tiếng rên rỉ đau đớn truyền vào lỗ tai của Tử Tu, tuy rằng rất nhẹ nhưng Tử Tu vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau đớn của người kia. Là ai? Vì sao lại phát ra âm thanh như vậy?
Máu tươi vẫn không ngừng rơi xuống, chân của Tử Tu bắt đầu bị chuột rút, dòng máu kia nóng như lửa, thiêu đốt da thịt của y.
Tiếng rên rỉ vẫn tiếp tục truyền đến, Tử Tu lúc này mới nhận ra chuyện không đúng. Tử Tu mở to mắt, ngay lập tức nhìn thấy chính là gương mặt đau đớn của Đinh Chí Nguyên. Đinh Chí Nguyên sắc mặt tái nhợt, hàm răng trên cắn chặt môi dưới, khóe miệng đã chảy ra tơ máu nhưng tiếng rên đau đớn vẫn không ngừng truyền ra.
Đinh Chí Nguyên dùng tay phải ôm chặt tay trái, Tử Tu ngây ngốc nhìn xuống, làm gì còn có tay trái? Rõ ràng chỉ còn lại có nửa bàn tay! Là huynh ấy đã cứu mình!
“Ưm ưm…” Tử Tu không ngừng chảy nước mắt. Vì sao? Vì sao lại như vậy? Tử Tu bi thương nhìn Đinh Chí Nguyên, chỉ biết khóc.
Những người xung quanh thì đều bị dọa choáng váng. Trương sư phụ phản ứng lại đầu tiên, vươn tay rút miếng giẻ bịt miệng Tử Tu ra. Tử Tu hớp vài hớp không khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuyen-chi-man-han-toan-tich/763638/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.