*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khi Tử Tu được Hải Châu chọn làm ngự trù thì tất cả mọi người đều không thể tin được. Tử Tu ở trong số ngự trù dự bị chỉ là một tiểu sư đệ mờ nhạt, ngoại trừ đại sư huynh thì không ai để ý đến. Ngay cả sư phụ Trình Lễ cũng chẳng có ấn tượng gì mấy với y.
Trù nghệ của Tử Tu rất bình thường, tính cách thành thật, hướng nội, mọi người đều cảm thấy y khá ngốc, thậm chí có người ở sau lưng còn nói y ngoại trừ vẻ bề ngoài ra thì chẳng có gì. Nhưng mà họ không biết là, trong thân thể của tiểu sư đệ này sớm đã thay đổi linh hồn, một linh hồn đến từ hơn ba trăm năm sau.
Hơn ba trăm năm sau, Tử Tu vẫn là một người ngốc nghếch như cũ, chỉ có điều trù nghệ lại tuyệt đối là đệ nhất. Tuy tuổi còn trẻ nhưng đã trở thành một đầu bếp nổi tiếng. Y đi theo sư phụ học nghề mười năm, đến năm mười bảy tuổi thì đã có thể làm được năm mươi tám món trong số một trăm lẻ tám món Mãn Hán toàn tịch.
Ngoại trừ sư phụ thì tất cả mọi người đều khen món ăn Tử Tu nấu là tuyệt phẩm.
Tử Tu nhớ đến lời của sư phụ dặn dò trước khi lâm chung: “Tử Tu, con có biết con nấu ăn vì sao vẫn luôn kém hơn thầy không? Vì trong món ăn của con vẫn còn thiếu một thứ, không phải là thiếu gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuyen-chi-man-han-toan-tich/763593/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.