Vừa dứt câu từ đằng sau lưng Thảo Tiên liền có một hơi ấm truyền đến.
- Ý em là sao?
- À … thì… tôi có nói cái gì đâu? Anh mau đi tắm đi, để tôi còn tắm nữa! Cô nói rồi liền đẩy anh vào nhà vệ sinh. Nhưng hình như anh là người đá hay sao ý? Đẩy mãi mà chẳng thấy động đậy.
- Tôi thấy phòng này hình như em là chủ thì phải? Anh nhướng mày hỏi
Nghe anh nói cô liền rụt tay lại mà để ra sau lưng:" Thế giờ anh muốn sao?"
- Ở đây tôi không có đồ của phụ nữ! Để tôi gọi em tôi đem qua cho! Anh thản nhiên nói
Thảo Tiên lẩm bẩm trong miệng* Đương nhiên rồi,anh mà có quần áo phụ nữ ở đây là không xong với tôi đâu đấy!*
- Cô nói gì tôi nghe hết đấy? Cô có quyền cấm tôi sao?
- ĐƯơNG NHIÊN LÀ CÓ QUYỀN RỒI!!! Cô liền nói lớn
Dứt lời Thảo Tiên hình như thấy có gì đó sai sai liền lấy hai tay che miệng lại, rồi nói lí nhí
- Xin lỗi… tôi… tôi… miệng nhanh hơn não rồi!
Nhìn cô như con nít nên anh không chắp nhặt những chuyện này liền rút điện thoại ra gọi.
- Alo anh hai?
- Đem một bộ đồ ngủ qua đây cho anh!
- Oke! Chờ chút em qua liền!
Sau cuộc trò chuyện chưa tới năm phút từ bên ngoài đã nghe tiếng gõ cửa, Mặc Thiên ngồi trên ghế sofa ra hiệu cho cô tự mở cửa mà lấy đồ. Thảo Tiên thấy anh ra hiệu cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/3369725/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.