Sáng hôm sau…
- Á…! Một tiếng hét chói tai vang lên
- Mới sáng sớm mà cô ổn ào cái gì vậy? Mặc Thiên từ trong phòng tắm bước ra, trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn trắng ngang tóc. Những giọt nước từ tóc rơi xuống chiếc bụng cơ múi của anh.
- Hu…hu…hu…Uổng công tôi thích anh không màn chết đi sống lại như vậy mà anh lại làm những trò đồi bại nhưng lúc tôi say xỉn… hức…đúng là tôi nhìn nhầm bộ mặt thật của anh rồi…! Thảo Tiên vừa lấy chăn che kính người vừa chỉ tay vào mặt anh nói.
Mặc Thiên có chút đơ ra, vẫn không biết cô gái này đang nói gì." Cô đang nói cái gì vậy?"
- Hức…anh còn giả vờ nữa sao? Nói rồi cô vừa lau nước mắt vừa bước xuống giường. " Không phải trên người cô vẫn còn quần áo sao?" Câu nói của anh dường như không lọt vào tai Thảo Tiên. Thấy có người làm lơ mình như vậy nhưng lúc cô đi ngang qua anh liền bắt lấy cánh tay của cô mà lôi lại.
- Anh làm cái gì vậy? Buông ra coi! Cô vừa sụt sùi vừa nói.
- Tối qua tôi thật sự không có làm gì cô cả? Anh chậm rãi giải thích.
Nghe anh nói cô ngước lên nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ nửa tin nửa ngờ hỏi " Thật…sao?"
- Chứ không lẽ tôi lừa cô à? Hôm qua cô say quá tôi dẫn cô vào phòng nghỉ ngơi, vừa mới đặt cô xuống ngay lập tức có liền nôn hết vào người tôi làm tôi phải tắm mấy lần mới hết mùi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/3355780/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.