Mọi người ăn uống với nhau mặt ai nấy đều vui vẻ chỉ riêng cô và tên mặt lạnh là không có biểu cảm gì?. Cô cảm thấy không còn được vui như lúc đầu nữa là vì gặp lại người mình không muốn gặp. Và sau cuộc nói chuyện đó cô cũng biết được một chuyện rằng là Thái Lăng lớn hơn cô một tuổi tức là 18. Nhưng vì hồi bé gia đình gặp một số chuyện nên anh phải học trễ 1 năm. *Thế nên mới có vụ anh học ở trong lớp cô.*
Sau bữa cơm tối hôm ấy, mọi chuyện cũng trở lại bình thường, chỉ có điều là Lục Nhiên vì không muốn chạm mặt Thái Lăng nên ngoại trừ việc gặp trên lớp thì hầu như lúc nào cô cũng đi sớm về trễ để tránh khỏi phải gặp nhau trong lúc trên đường về.
Nhưng đâu có ai biết trước được điều gì.Vì tối qua học bài để ngày mai kiểm tra nên cô đã ngủ trễ, làm cho hôm nay Lục Nhiên dậy trễ hơn so với thường ngày, vừa thay đồ đi học xong là chạy ra ngoài mang giày liền.
- Con không ăn sáng hả Nhiên Nhiên?
Vừa mang giày cô vừa trả lời mẹ mình:
- Dạ để tý trên đường đi con mua đồ ăn luôn mẹ à!
Nói xong cô quay lại vãy tay chào ba mẹ mình rồi đi học. Lúc đi không để ý thời gian của chuyến xe nên đâm ra khi cô đi ra tới trạm thì chuyến xe đến trường đã hết, thế là Lục Nhiên phải đi bộ đến trường. Vừa đi cô vừa hưởng thụ những không khí trong lành và làn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2896052/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.