Người kia không nói gì quay đầu lại nhìn cô. Quả thật cô đoán không sai ah! Người quay đầu lại nhìn cô không ai khác đó là Thái Lăng, nhưng mà điều cô chú ý đến chính là hộp sữa dâu cô lén tặng cho anh, anh đang cầm trên tay và uống.
Giờ cô mới nhớ lại câu nói phía sau của của Lung Linh và Lục Nhiên cô đây cảm thấy điều mà cô bạn Lung Linh nói có lẽ là đúng.
Hình như là cô "Cô thích Thái Lăng '' rồi thì phải....
....………………………….
Thấy anh cầm hộp sữa uống cô không khỏi mừng thầm bước chân tiến đến phía anh hỏi.
- Anh cũng biết được con đường tắt về nhà này hả? Em tưởng chỉ có một mình em biết thôi chứ?!
Nghe cô nói anh không có phản ứng gì ngược lại còn cảm thấy có một chút buồn cười. Nhưng nụ cười của anh chị nhếch lên nhẹ, phải thật để ý kỹ thì mới có thể thấy. Vì cô chỉ cao tầm một mét sáu mấy nhưng anh lại cao hơn mét bảy thế nên khi đứng gần anh, cô phải hơi ngước đầu lên nhìn mới có thể thấy anh được,anh thì cũng ngược lại phải cúi xuống nhìn mới có thể thấy cô.
Anh nói:" Không lẽ tôi không được đi?"
"……" cô không biết phải đáp lại thế nào bèn trả lời qua loa " Ừmm …thì không phải là không được, nhưng thường ngày vào giờ này chỉ có một mình em đi nên em sẽ không nghĩ là anh cũng đi đường này....hihi!"
Nói xong cô vội chuồng đi mất không để cho anh phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2896049/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.