Cố Hàn nhìn Lung Linh bước đi tới khi không còn thấy bóng cô đâu thì thầm nghĩ " Đúng là người phụ nữ có phúc mà không biết hưởng....... haizzzz!" Nghĩ xong Cố Hàn cũng bước ra khỏi trung tâm thương mại lấy con siêu xe của mình lái tới quán bar tìm mấy cô em khác.
- -----
Mấy ngày sau.….…………
Lục Nhiên và Lung Linh đang cùng nhau ăn tối thì có tiếng chuông điện thoại kêu.Lúc đầu Lung Linh tưởng là điện thoại của mình kêu vì hai người có đặt nhạc chuông giống nhau, nhưng rồi cô mới phát hiện tiếng chuông không kêu ở điện thoại của mình mà là điên thoại của con bạn. " Điện thoại cậu kêu kìa Nhiên "Lung Linh lên tiếng nhắc nhở. Lúc này Lục Nhiên mới để ý cô đứng dậy đi lại lấy điện thoại trên ghế sofa và bắt máy " Dạ alo mẹ! Mẹ gọi cho con có chuyện gì vậy ạ?" Đầu dây bên kia trả lời:
- Mẹ chỉ là nhớ con thôi mà!Không có chuyện gì là mẹ không được gọi cho Nhiên của mẹ hay sao?
- Cuối tuần nào mà con chẳng về nhà? Cái này là mẹ có chuyện gì mẹ mới gọi cho con nè?
Mẹ Lục Nhiên không muốn vòng vo với con mình nữa đành thở dài rồi nói:" Haizz..... Chỉ là mẹ tuổi cũng đã già rồi chỉ muốn có cháu chắt bế cho vui nhà vui cửa ấy mà."
- Con vẫn còn trẻ mà mẹ, chồng con để tính sau cũng được, con còn phải hưởng tuổi xuân nữa chứ! Giọng cô nũng nịu nói.
- Con ấy! Còn trẻ cái gì không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2896039/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.