Những lời nói của Quỳnh Trân như sét đánh ngang tai hắn. Bạch Thái Lăng ghét nhất là bị lừa dối vậy mà còn đàn bà đang nằm trên giường trước mặt hắn lại lừa dối hắn suốt bao nhiêu năm qua.
Hai bàn tay Thái Lăng nắm lại thành nấm đấm đến nổi cả gân xanh. Hắn liền nắm lấy hai bả vai của Quỳnh Trân mà lôi dậy.
- Tại sao cô lại lừa dối tôi bao nhiêu năm qua hả? Hắn gằn giọng hỏi
Quỳnh Trân bị Bạch Thái Lăng bóp cổ đến tỉnh cả rượu, lúc này cô ta mới biết lúc nãy mình đã nói quá lời.
- Nói!
- Ưm......Ha! Giờ anh... mới biết...sao?
- Chỉ có những người.........ngu ngốc như anh mới bị tôi lừa đến......tận ngày hôm nay!
Bạch Thái Lăng nghe những lời nói này tức đến nỗi lực ở cánh tay bóp ngay cổ Quỳnh Trân càng lúc càng siết chặt. Mặt của cô ta lúc này đã cắt không còn giọt máu, dưỡng khí cũng dần yếu đi những vẫn cố gắng nói
- Ha......cho dù.... dù anh có..... giết..... tôi đi chăng nữa.... thì Lục Nhiên cũng.... chẳng sẽ quay về với anh đâu....!
Nhắc đến Lục Nhiên hắn liền bừng tỉnh mà thả tay ra khỏi cổ cô. Quỳnh Trân như được cứu sống mà tham lam hít lấy không khí đến ho khan.
- Cút ngay khỏi nhà tôi! Hắn lạnh lùng trả lời
Quỳnh Trân cũng chẳng ngu gì mà ở lại đây liền xách những món đồ xa xỉ mà đi ra khỏi nhà chẳng thèm quay đầu.
Sau khi Quỳnh Trân đi, hắn liền bước sang căn phòng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2895985/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.