Bước vào công ty, Lục Nhiên đi lại quầy lễ tân hỏi.
- Cho mình hỏi là có phải địa chỉ này đặt bánh bên mình không ạ! Lục Nhiên đưa tờ giấy địa chỉ ra để xác định.
- À dạ đúng rồi! Bây giờ bạn đi lên thang máy lầu 12 sẽ có người ra nhận bánh! Lục Nhiên đeo khẩu trang nên nhân viên không nhận ra cô.
- Vâng mình cảm ơn! Lục Nhiên cúi đầu cảm ơn rồi xoay người đi vào thang máy. Nhân viên thấy thế liền lại xì xầm bàn tán.
- " Nè cô có cảm thấy giọng nói này rất quen không?"
- " Quen sao?"
- " Uhm giống giọng của phu nhân Lục Nhiên ba năm trước á!"
- " sao có thể chứ! "
- " Tôi chắc chắn mà, năm đó Lục Nhiên phu nhân có nói chuyện với tôi một lần nên giờ tôi nhớ mãi."
- " Tôi nghĩ chắc cô nhầm rồi đó!"
- " Chắc vậy........"
Hai cô gái xì xầm bàn tán với nhau xong cũng quay lại việc của mình. Lục Nhiên đứng trong thang máy cứ có cảm giác gì đó rất bất an.
*Ting* Tiếng thang máy mở ra...
Lục Nhiên đi ra cầm theo hộp bánh, cô tới lại chiếc bàn làm việc của một nhân viên gần nhất rồi nói.
- Tôi đến đây để giao bánh! Nói rồi Lục Nhiên đặt hộp bánh lên bàn của người nhân viên nam đang ngồi.
Người nhân viên nam nhận lấy hộp bánh được giao rồi đứng lên kêu một nhân viên nữ khác. Cô nhân viên nữ được gọi tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2895979/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.