Cửa hàng tiện lợi không có chỗ đậu xe, Vũ Văn Tuần đành dừng ở bãi đỗ gần đó, Thanh Ti lại ngăn không cho hắn đi theo.
“Chỉ là mua mấy chai rượu, em đi một mình là được rồi.”
Cậu đến cửa hàng tiện lợi chọn mấy chai rượu nồng độ thấp mà mình thích, sau đó vội vàng trở về, sắp nửa đêm, bãi đỗ xe rộng lớn dưới ánh đèn vàng mang một vẻ u ám dị thường.
Trong không gian yên tĩnh chỉ nghe được bước chân vội vàng của bản thân, không hiểu vì sao, trong lòng Thanh Ti đột nhiên dâng lên một tia sợ hãi không thể lí giải, đã thật lâu không trải qua cảm giác này, cậu theo bản năng bước nhanh hơn một chút.
Đột nhiên phía cuối đường lóe lên một tia sáng rực rỡ đến chói mắt buộc Thanh Ti phải dừng cước bộ, cậu hoang mang nhíu đôi mi thanh tú, tại nơi ánh sáng kia, một thân bạch y từ giữa hào quang chậm rãi bước ra, sau khi nhìn thấy Thanh Ti, trên gương mặt đầy vẻ tuấn mỹ lạnh lùng của y ngay lập tức hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, y vươn tay về phía Thanh Ti, kêu to: “Thanh Ti…..”
Cái lạnh thấu xương trong nháy mắt lan nhanh khắp thân thể, Thanh Ti hoảng sợ mở to hai mắt, liên tục lùi về phía sau, túi đựng rượu đang cầm rơi xuống lăn lông lốc trên mặt đất, cậu cũng không hề hay biết.
Kia là gương mặt rất đỗi quen thuộc cùng nụ cười nhàn nhạt, thế nhưng mấy lời thốt ra lại mang theo hàn ý muốn đông chết người khác.
“Thanh Ti, ta cuối cùng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-ti/1494462/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.