Hạ Minh Hiên chạy một đường không ngừng nghỉ, khoé môi hơi nhếch lên. Hôm nay thời tiết không tốt lắm, vài giọt mưa rơi vào trán hắn, mát mát lành lạnh.
Kiều Tử Tích đứng ngay dưới một bảng chỉ đường, bên cạnh là Hứa Kiếm Sở. Chờ Hạ Minh Hiên chạy tới, Hứa Kiếm Sở nói. “Tôi còn có việc, đi trước đây”.
Kiều Tử Tích nhìn Hạ Minh Hiên vừa chạy tới như bị ma đuổi, hỏi. “Sao thế?”
Kiều Tử Tích vừa nói xong một câu, Hạ Minh Hiên liền giang tay, đem Kiều Tử Tích ôm vào trong lòng. Cơn mưa nhỏ lúc nãy giờ càng lúc càng lớn, ào ào trút xuống con đường bụi bặm, người trên đường đều mở ô, có người cố ý dừng cước bộ mà nhìn lại đây.
Hạ Minh Hiên thở hổn hển bên tai Kiều Tử Tích. “Theo tôi đi”.
“Cậu rốt cuộc làm sao vậy?” Kiều Tử Tích đẩy Hạ Minh Hiên ra, hỏi.
Hạ Minh Hiên cầm lấy cổ tay Kiều Tử Tích. “Tôi nói, cậu theo tôi đi”.
Kiều Tử Tích nhìn Hạ Minh Hiên bị mưa xối ướt nhẹp. “Dựa vào cái gì mà tôi phải đi theo cậu?”
Hạ Minh Hiên bị mưa làm cho ướt hết cả đầu tóc, hai mắt lại nhìn thẳng Kiều Tử Tích. “Chỉ bằng cái này”.
Giây tiếp theo, Hạ Minh Hiên hai tay ôm mặt Kiều Tử Tích, môi lập tức hạ xuống. Hai tay Kiều Tử Tích giữ lấy tay Hạ Minh Hiên, lúc đầu là giãy giụa thoát ra, về sau lại bị nụ hôn làm cho choáng váng đầu óc, không còn khí lực.
Mưa rơi trên đường, người xung quanh vây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078523/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.