Người nào đó thật vất vả mới ngủ được ngày hôm sau lại phải dậy từ sớm, đến ký túc xá Kiều Tử Tích cùng y đi ăn sáng.
Ở vườn trường, có bóng dáng vội vàng cũng có bóng dáng nhàn nhã. Tại cái vòng luẩn quẩn này, con đường của mình toàn bộ đều do mình quyết định, không ai sẽ miễn cưỡng bạn phải làm như thế nào, cũng không có ai đến nói cho bạn biết nên làm như thế nào.
Trên giảng đường, lão sư cầm mic tập trung giảng bài, phía dưới sinh viên vẫn say sưa với giấc nồng.
Trở lại ký túc xá liền bàn luận về cách giảng bài của vị lão sư nào đó, thao thao bất tuyệt thao thao bất tuyệt, mãi cũng không chịu thay đổi, thanh âm như có tác dụng thôi miên, cũng không hiểu làm sao mà lên làm lão sư đại học được.
Đôi đồng tính luyến ái mà Diệp Tiểu Dao thích đã chia tay. Yêu nhau ba năm, một Mạch Lạc Lạc đã từng chỉ mới mười sáu tuổi nay đã thành đại nam hài mười chín tuổi, còn viết một cuốn sách tên là < Tinh Linh Ca >.
Diệp Tiểu Dao vẫn thường chú ý hai người này, lúc tán gẫu trên MSN liền gửi đến một cái biểu tình oà khóc nức nở, bên dưới viết một câu, Hạ Hà Mạch Lạc Lạc chia tay rồi, có lẽ sẽ không tái hợp nữa.
Kiều Tử Tích nhìn các loại khóc lóc kể lể của Diệp Tiểu Dao qua màn hình máy tính, không thể nào hạ tay gửi tin nhắn đi.
Diệp Tiểu Dao hỏi. “Tử Tích, cậu có tin giữa đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078512/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.