Đêm mùa hè vẫn có cảm giác mát mẻ, không biết từ lúc nào, Hạ Minh Hiên đã ngủ mất.
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện mình đã ngủ trước cửa nhà Kiều Tử Tích.
Về đến nhà, Hạ mụ mụ vạn phần kích động. Hạ Minh Hiên cả đêm không về, điện thoại không liên lạc được, thân làm mẹ đương nhiên là lo đến cả đêm không ngủ, chỉ sợ Hạ Minh Hiên ở bên ngoài xảy ra chuyện.
Hạ Minh Hiên nói ngủ lại ở nhà bạn học, hôm qua điện thoại hết pin nên không gọi được.
Thay quần áo, sạc điện thoại, Hạ Minh Hiên nằm trên giường, lại gọi đến số Kiều Tử Tích, điện thoại vẫn báo không liên lạc được….
Gọi hơn mười lần, lần nào cũng giống nhau.
Thời điểm quay trở lại nhà Kiều Tử Tích, cửa ngoài vẫn khoá, giống như hôm qua.
A di sống ngay gần nhà Kiều Tử Tích mới đi chợ về, Hạ Minh Hiên đến hỏi, a di nói bọn họ ra nước ngoài rồi, hình như là đi Mỹ.
Ra nước ngoài?
“Vậy họ có nói bao giờ sẽ về không ạ?”
“Không thấy nói gì”.
Ngẩng đầu nhìn căn phòng của Kiều Tử Tích, trong lòng ngũ vị tạp trần, cảm giác nói không nên lời.
Sau kỳ thi đại học chính là kỳ nghỉ kéo dài ba tháng, nghỉ hè nghỉ đông của trung học cộng lại cũng chẳng dài được như vậy. Cha mẹ Hạ Minh Hiên cho hắn ít tiền, nói là để hắn đi du lịch nghỉ ngơi một chút. Hạ Minh Hiên nhìn chi phiếu trong tay mà sững sờ, kỳ thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078505/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.