Đầu hè, giữa trưa đã bắt đầu có chút nóng, thỉnh thoảng nghe được tiếng ve kêu trong các tàng cây. Dưới gốc cây nhãn, một nữ sinh mặc váy đen áo trắng ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Gió thổi qua, nếp váy khẽ tung bay, mái tóc đen cũng nhẹ nhàng phất phơ.
Không bao lâu, dưới bóng cây xuất hiện thêm một người, là Kiều Tử Tích.
Nữ sinh kia chính là Lương Mỹ Kỳ, bạn gái cũ của Hạ Minh Hiên.
Lương Mỹ Kỳ vươn tay, trên tay cầm một tờ năm trăm tệ màu đỏ. “Lần trước Minh Hiên nói mượn cậu năm trăm đồng, khi đó tôi không có nhiều tiền nên vẫn chưa trả cho cậu được”.
Kiều Tử Tích đương nhiên sẽ không quên cái lần Hạ Minh Hiên mượn tiền y vào nửa năm trước. Vài ngày sau Hạ Minh Hiên đã trả tiền cho y, chính là không nghĩ tới Lương Mỹ Kỳ vẫn còn muốn trả.
“Số tiền đó Minh Hiên đã trả rồi”.
Lương Mỹ Kỳ nói. “Cậu đem năm trăm đồng kia trả lại cho Minh Hiên đi, tôi đã nợ cậu ấy quá nhiều, không thể lại nợ tiền cậu ấy nữa. Tiền là tôi mượn, tôi sẽ trả”.
Kiều Tử Tích cắn môi, xấu hổ mở miệng. “Là lỗi của cậu ta, hậu quả cậu ta phải tự gánh vác, chuyện này không có gì là sai cả”.
“Không phải lỗi của cậu ấy”. Lương Mỹ Kỳ nắm chặt mép váy. “Cậu có thể đã hiểu lầm, cái kia…. Đứa nhỏ kia không phải của cậu ấy….”
Lương Mỹ Kỳ khó khăn nói xong, đem tờ tiền nhét vào trong tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078496/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.