Kiều Tử Tích đưa Diệp Tiểu Dao đến bến xe buýt gần nhà.
Trước khi lên xe, hốc mắt Diệp Tiểu Dao lại hồng hồng. Kiều Tử Tích muốn ngày mai ra sân bay tiễn cô, Diệp Tiểu Dao nói không cần. “Cha mẹ tôi cứ thích suy nghĩ lung tung, nếu thấy nam sinh đến tiễn tôi lại không biết sẽ nghĩ đi đâu, cho nên cậu đừng tới”.
“Ừ, vậy nói tạm biệt với cậu ở đây vậy”.
Diệp Tiểu Dao khóc nức nở. “Cậu nói đi, tôi nghe”. Mấy ngày nay cô đều là giả vờ vui vẻ, lúc đầu Kiều Tử Tích còn không nhận thấy, nhưng Diệp Tiểu Dao hơi một tí là hốc mắt lại ướt nước, dù giả vờ thế nào cũng sẽ bị nhìn ra.
Mặt trời chiều ngả về phía tây, hoàng hôn mùa thu làm cho người ta không tự giác mà nghĩ đến cảnh tượng ly biệt.
Dừng một lát, Kiều Tử Tích nói. “Tạm biệt”.
Diệp Tiểu Dao đáp lại một câu. “Tạm biệt”. Sau đó, như nhớ tới cái gì, khoé miệng cô gái hơi có ý cười. “Tử Tích, nếu như là Hạ Minh Hiên xuất ngoại, cậu sẽ thế nào?”
Kiều Tử Tích không nghĩ tới vấn đề này, nhưng là, nếu như Hạ Minh Hiên xuất ngoại thì y sẽ thế nào? “Cũng như vậy, chúc cậu ta ở nước ngoài sống vui vẻ”.
Thời gian ly biệt luôn trôi qua rất nhanh. Xe buýt tới, Diệp Tiểu Dao lên xe, sau một tiếng rồ ga, xe buýt đi xa, lưu lại bóng dáng Kiều Tử Tích mơ hồ dần trong làn khói. Diệp Tiểu Dao ngồi bên cửa sổ rơi lệ, hai hàng nước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078490/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.