Giống như Kiều Tử Tích nói, mấy ngày này Hạ Minh Hiên đúng là uống nhầm thuốc rồi. Sáng sớm vừa đến lớp là cầm tập đề thi hoặc sách bài tập đến chỗ Kiều Tử Tích, nếu chỗ ngồi phía trước Kiều Tử Tích trống không, hắn sẽ không khách khí mà ngồi xuống, rất chăm chú mà nghe Kiều Tử Tích phân tích đề bài và đánh dấu kiến thức trọng điểm.
Dưới sự dốc lòng chỉ bảo của Kiều Tử Tích, kỳ thi sát hạch gần nhất Hạ Minh Hiên phá lệ leo lên năm bậc. Chủ nhiệm lớp cảm thấy đây đúng là một tấm gương tốt, cần phải cho cái đám học trò cà lơ phất phơ cả ngày chẳng lo học hành lớp mình thấy mà noi theo. Nghĩ mà xem, Hạ Minh Hiên cũng từng là cái tên quen thuộc trong nhóm cá biệt, hiện giờ lại có thành tích huy hoàng như thế! Điều này đã đủ chứng minh, gỗ mục vẫn có thể trở thành một tác phẩm điêu khắc, chỉ cần trải qua các phương diện mài giũa đánh bóng là được.
Vì thế, Hạ Minh Hiên nói. “Tử Tích, hôm nào lại tới nhà hàng Pháp đợt giáng sinh năm ngoái đến ăn cơm đi? Tôi mời, coi như báo đáp công lao dạy học mấy ngày vừa rồi của cậu”.
Kiều Tử Tích xoay xoay cây bút trong tay, không chút để ý nói. “Ăn cơm gì đó thì thôi đi, muốn báo đáp cứ trực tiếp đưa nhân dân tệ là tốt rồi”.
“Quyết định như vậy đi, thứ sáu tan học tôi chờ cậu, đến nhà hàng Pháp lần trước”.
Không đợi Kiều Tử Tích trả lời, hắn đã trở về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078478/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.