Diệp Tiểu Dao nhìn bóng dáng Hạ Minh Hiên ngồi phía trước, cảm thấy đặc biệt không quen, bóng dáng Kiều Tử Tích so với tên này đẹp hơn gấp trăm lần. Cũng không biết hắn nằm bò trên bàn Kiều Tử Tích làm cái gì, cầm một cái bút viết a viết, chẳng lẽ đổi tính rồi, đi học còn biết mang bút?
Buổi chiều Kiều Tử Tích mới đến, vừa lúc bắt đầu tiết đầu tiên sau giờ nghỉ trưa.
Diệp Tiểu Dao ân cần hỏi han. “Tử Tích, cậu ốm thế nào, chỗ nào không thoải mái?”
Kiều Tử Tích dùng khoé mắt liếc Hạ Minh Hiên đang ngủ say ở phía sau, đáp lại Diệp Tiểu Dao. “Không có gì, đau đầu thôi”.
“Tôi có thuốc đấy, cậu muốn dùng không?”
“Không cần, hiện tại tốt hơn rồi”.
Tiết đầu tiên của buổi chiều là ngữ văn, người nghe cũng chẳng được bao nhiêu. Sắp đến kỳ thi quốc gia, lão sư nói cho mọi người xem vài clip, coi như là thả lỏng tinh thần, nhất thời học sinh trong lớp phấn chấn hẳn.
Hạ Minh Hiên không biết tỉnh lại từ bao giờ, chỉ biết lúc một tờ giấy nhỏ bay đến tay Kiều Tử Tích, quay đầu nhìn lại đã thấy bộ mặt muốn ăn đòn của tên kia.
Mở tờ giấy ra, bên trong viết nhăng cuội mấy câu, chữ viết không đẹp lắm, mặt sau còn kèm thêm cái mặt cười tràn đầy chờ mong. Kiều Tử Tích không thèm trả lời, vo tròn tờ giấy ném vào trong ngăn bàn, tiếp tục xem clip về lịch sử khảo cổ mà lão sư đang chiếu.
Hết tiết, cho dù Hạ Minh Hiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078474/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.