Màn hình di động đặt ở tủ đầu giường lại sáng lên, có chuông báo tin nhắn. tên da mặt dày nào đó nhắn đến, nếu ngày mai cậu không đợi tôi, tôi nhất định sẽ đến muộn.
Xi, ai quản hắn. Hắn đi muộn có liên quan gì đến Kiều Tử Tích.
Sáng hôm sau, Hạ Minh Hiên đến muộn, bị chủ nhiệm giữ lại bên ngoài, cùng mấy tên chuyên đi học muộn khác nghe giáo huấn, nghe xong thì cầm sách đứng ngoài hành lang đọc.
Lát sau Hạ Minh Hiên đọc xong liền vào lớp, vứt ngay cho Kiều Tử Tích một ánh mắt, cái ánh mắt này ý nghĩa rất rõ, tôi đi muộn đều là tại cậu. Kiều Tử Tích điềm nhiên như không, thu dọn lại sách vở trên bàn, hoàn toàn coi Hạ Minh Hiên như vô hình.
Từ đó, phía sau xe Hạ Minh Hiên đổi thành Hứa Diệp Ly xinh đẹp xinh đẹp.
Mỗi ngày đến trường rồi tan học, Hứa Diệp Ly an vị ở yên sau, hai tay ôm thắt lưng Hạ Minh Hiên, cả mặt cọ cọ trên lưng hắn, trong nháy mắt đã thành công bóp chết ước mơ của biết bao nữ sinh.
Kiều Tử Tích ngồi xe buýt, dựa vào cửa sổ đi ngang qua bọn họ. Tầm mắt dừng lại trên người nam sinh mặc sơ mi trắng, phía sau hắn là cô gái tươi cười ngọt ngào.
Tuổi mười bảy đúng là nên trải qua như thế, cùng người mình thích ngồi xe đạp, đi qua khắp các con đường cùng nhau ngắm cảnh. Sau này nhìn lại sẽ không khỏi cảm thán, những năm tháng thanh xuân ấy chính là quãng thời gian tươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078462/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.