Tô Tấn gắt gao nắm tay Hàn Tả Tả không thả, trong giọng nói mang theo kích động không kiềm nén được: “Cậu cũng cho rằng vĩnh hằng là tồntại bên ngoài thời gian sao?”
Hàn Tả Tả nhíu mày, rút rút tay nhưng không rút ra.
Tô Tấn kích động chậm rãi nói: “Tớ cảm thấy theo như Elliott nói trái đất chuyển động chính là thế giới đang vận động, nó vận độngtượng trưng cho hai phương diện: một là tượng trưng cho thế giớicuộc sống vật chất nơi trần thế, về phương diện khác tượng trưngcho thế giới đời sống tâm linh......”
Hàn Tả Tả: “......”
Tô Tấn giống như đang niệm chú, còn mang theo ngữ điệu cảm thán,oang oang cao giọng nói: “Bản thân tớ lại đồng ý với tôn giáo Ấn Độ về thuyết “Phạm, niết”, sống yên phận trong hiện tại, cứu vớt thờigian bị vây trong vòng nhân loại!” (Ishtar: ta ko hiểu j hết aaa…)
Hàn Tả Tả không nói gì trừng mắt nhìn hắn: “Tô...... Tấn?”
Tô Tấn nhiệt tình ngóng nhìn cô: “Cậu không cho là như vậy sao?”
Hàn Tả Tả cười gượng: “Cậu có thể buông tay ra trước không?”
Tô Tấn kinh ngạc buông tay ra, Hàn Tả Tả vội vàng đứng lên, nhanhmiệng cắt ngang lời hắn vội nói: “Thật ngại quá bạn học TôTấn, tớ còn có việc tớ đi trước lần sau gặp lại!”
Đại học thật đáng sợ, Hàn Tả Tả chạy trối chết.
Tô Tấn giọng nói tràn đầy tiếc nuối nói vọng theo: “Tớ là học viện nghệ thuật, Hàn Tả Tả, cậu học khoa nào?”
Hàn Tả Tả làm bộ không có nghe thấy, xách làn váy lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-sac-cam-du/2718647/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.