Người phụ nữ bị giật đồ hơn bốn mươi tuổi, nhìn thấy Tần Mục trượng nghĩa ra tay, gật đầu cảm tạ, đi tới bên người thanh niên cầm lên túi xách, vươn chân đạp vào người hắn mắng to:
- Thứ gì vậy, tuổi còn trẻ không chịu đi học cho giỏi, cho mày giật đồ, cho mày giật đồ nè!
Tần Mục cười khổ một tiếng, trong ấn tượng của hắn bình thường mọi người sau khi cầm lại được đồ vật của mình đều lựa chọn lặng yên rời đi.
Thanh niên ôm đầu vừa tránh né vừa cầu xin:
- Dì cả, đừng đá, đừng đá, sau này cháu không dám nữa.
Người phụ nữ thấy thanh niên cầu xin tha thứ, liền dừng động tác, hô:
- Mày chờ xem, tao phải cho người bắt mày!
Thanh niên vừa nghe lời này vội vàng quỳ lên, không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ nói:
- Dì cả, van cầu dì xin thương xót, cháu đã hai ngày chưa ăn cơm, quá đói bụng mới đi đường này…
Tần Mục nhướng mày đi tới, nhìn thanh niên kia – thần tình xanh xao, bởi vì quần áo rách nát làn da xanh mét, liền nói:
- Vị chị cả này, hình như hắn cũng vì bất đắc dĩ, giáo huấn một chút bỏ qua đi.
Một tiếng gọi “chị cả” đem người phụ nữ vui vẻ đến mặt mày hớn hở, cười híp mắt nói:
- Vẫn là cậu thanh niên này biết nói chuyện, nếu không nhờ cậu đây thay mày nói chuyện, tao nhất định cho lão Lưu nhà tao đem mày bắt tới cục công an đi!
Tần Mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972191/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.