Tần Mục gật gật đầu, chuyện này đã tra ra mánh khóe. Cho dù vì chuyện sản nghiệp màu mà trở mặt với mình, hay là có kẻ khác sai sử sau lưng, nếu Tần Mục không trả mối thù này, vậy hắn đừng nói leo lên trên, cho dù ngồi ở vị trí hiện tại cũng không ngồi yên.
Lưu Đại Hữu cười nói Tần Mục có phải thấy con gái nhà người ta lớn lên xinh đẹp, cho nên sinh ra tâm tư hay không. Tần Mục cười mắng Lưu Đại Hữu không nên đùa như thế, còn bảo hắn lúc đó không mang hắn về nhà của mình, còn phải đưa tới khách sạn, bằng không cũng đâu xảy ra chuyện này. Hai người cười lên ha hả.
Chuyện của Tần Mục chọc lên tòa án, lại lập án điều tra, cộng thêm Tần Mục đang nằm viện, công tác của hắn bị đặt xuống. Một khi tra ra Tần Mục có vấn đề, vậy thì có người lên thay hắn. Tần Mục xin nhờ Lưu Đại Hữu phóng ra tiếng gió, nói Tần Mục không ngã, thù này nhất định phải báo.
Lưu Đại Hữu nghe xong cũng có chút buồn bực, loại này phong cách này thật sự không dính nổi lên người Tần Mục. Tên thanh niên trẻ tuổi này trước nay làm việc đại khí, bố cục cũng lấy dân làm gốc, bộ dáng có chỗ dựa rất mạnh. Nhưng mà gióng trống khua chiêng như thế, cho dù chuyện này tra ra rõ ràng, cũng không thiếu rơi xuống thanh danh thiên vị.
Hắn về đến nhà hỏi Trương Thúy mới biết được, Tần Mục có ý cho Lưu Đại Hữu tổ chức đả kích mạnh, chuyên môn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972081/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.