Những người khác trên thị trường thấy nhà máy của Chu Lão Cửu lãi lớn, cũng biết là do chín chữ chân ngôi của Tần chủ tịch trẻ tuổi, nhao nhao đến chỗ Chu Lão Cửu, muốn nhìn một chút chữ vàng lời ngọc của Tần Mục đều bị Chu Lão Cửu ngăn cản trở về.
Uống nước không quên người đào giếng, Chu Lão Cửu cảm tạ Tần Mục chỉ điểm, liên tục tới mời Tần Mục nhiều lần, đều bị Tần Mục từ chối nhã nhặn. Dựa theo tư tưởng làm quan của Tần Mục thì đây là trọng trách do hắn chịu trách nhiệm, phải làm ra chút chuyện thực tế có lợi cho dân, nếu như ngồi ở trên ghế cả ngày uống nước trà suy nghĩ lục đục với nhau, đã vi phạm bổn ý của Tần Mục.
Ra khỏi đại viện, Tần Mục lại có chút mờ mịt không biết đi tới nơi nào, liền dọc theo đường đất của thị trấn đi tới, nhìn thấy cửa hàng bán lẻ không tệ thì đi vào. Tần Mục không phải người ngồi bất động tại chỗ, có đôi khi hắn cũng sẽ đích thân xuống dưới thị sát dân tình một chút, cái khác không nói, mặt đường của Miếu Trấn đã sữa như trên thành phố, người dân đại đa số cũng biết hắn, cộng thêm trên trấn hiện tại có tin đồn một ngón tay Tần Mục điểm xuống cũng thể bines thành vàng, chỉ cần Tần Mục đi vào cửa hàng nào, lão bản ở đó đều tươi cười tiếp đãi Tần Mục.
Thủ đoạn Quý Thu khó xử Tần Mục cứ như vậy bị Tần Mục lặng yên phá giải.
Tần Mục đi qua mấy nơi, vạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972067/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.