Nghĩ tới đây Tần Mục liền thấp giọng nói ra:
- Lão Lâm, cháu hỏi chú, Mã Hữu Đằng thu được tiền này có ghi biên lai cho chú hay không?
Lão Lâm lắc đầu phủ nhận. Tần Mục nở nụ cười khổ, cho dù Mã Hữu Đằng đem tiền này ăn đi, dù là ai cũng không đánh thắng được, nhiều lắm chỉ là vấn đề công tác sơ sẩy mà thôi. Thôn Tây Sơn dù có kiện thì Mã Hữu Đằng chỉ cần mang tiền nhét vào tài chính trấn, lại ghi biên lai là xong, hoặc là nói biên lai vẫn nằm ở trên bàn Mã Hữu Đằng, phòng bị thôn Tây Sơn; thôn Tây Sơn nếu không kiện thì Mã Hữu Đằng hắn có được số tiền không nhỏ, toàn bộ thôn hơn sáu trăm người, mỗi người tính toán một trăm đồng tiền, đó cũng là sáu vạn đấy.
Tần Mục cảm thấy trong nội tâm đau nhức. Một năm trước mình vì một vạn đồng mà lòng như lửa đốt, bây giờ vừa có thị trường làm ăn sẽ có người xuất hiện phân một chén canh. Chức vị của hắn tuy không thể quản chuyện này, nhưng mà chuyện này hắn sẽ quản.
Tần Mục thấp giọng nói cho Lão Lâm một chủ ý, Lão Lâm nghe xong hai mắt đăm chiêu, cẩn thận từng li từng tí nói ra:
- Lão bí thư chi bộ, làm như thế được không? Nếu là hắn không làm sổ sách thì làm sao bây giờ?
Tần Mục cười khoát khoát tay, chuyện trên quan trường Lão Lâm thật không rõ. Chỉ cần tiếng gió vừa ra thì trong đầu lãnh đạo sẽ sinh ra ấn tượng xấu. Lần trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972053/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.