Chu Lão Cửu tức giận nhìn qua Tần Mục, đàn ông bốn mươi năm mươi tuổi cúi đầu xuống, bộ dáng biệt khuất. Tần Mục mấy ngày nay bận trước bận sau giúp hắn thu xếp, trong lòng Chu Lão Cửu đã sớm bội phục Tần Mục sát đất. Hôm nay hắn nổi giận như thế, chủ yếu vẫn cảm thấy xin lỗi Tần Mục.
Thấy Chu Lão Cửu cúi đầu, thở hồng hộc thở hổn hển, giọng của Tần Mục âm tăng cao một chút, tức giận nói:
- Còn cầm làm gì, còn không ném đi.
Chu Lão Cửu không ném, ngược lại cầm cây chặt hơn, người bên cạnh nhìn ra mánh khóe, chạy tới kéo tay của Chu Lão Cửu lại.
Tần Mục đi tới trước mặt Lưu Bằng, chỉ vào mặt Lưu mắng:
- Anh cũng chẳng phải đồ tốt gì. Anh rể của anh có giận, anh nói nhẹ lại là được rồi, còn cái gì không nói được, cái gì mà có mày không có tao, ở trước mặt bao nhiêu người nói ra câu này có đầu óc hay không?
Lưu Bằng bộ dáng một trăm cái không phục, cũng không nói chuyện.
Tần Mục nhìn quanh một chút, vung tay lên, nói ra:
- Nơi này có tôi, người người muốn làm gì thì làm đi.
Mọi người giải tán đi, Tần Mục trừng mắt Chu Lão Cửu cùng Lưu Bằng, bình tĩnh nói:
- Hai người đi tới đây.
Đến trong phòng, Tần Mục ngồi vào ghế, mặt mũi tràn đầy băng sương khiến Chu Lão Cửu cùng Lưu Bằng bất an.
Chu Lão Cửu hừ lạnh một tiếng, bảo Lưu Bằng nói, nói chuyện với Chu Lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972049/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.