- Cát Trung Cường, nhân viên như anh làm một tháng bao nhiêu tiền lương?
Cát Trung Cường thấy Lưu Đại Hữu không hề trầm mặc, vội vàng trả lời:
- Ba trăm hai mươi đồng!
Lưu Đại Hữu nói một tiếng:
- Ba trăm hai mươi đồng mà mua thuốc tốt như vậy? Nếu không chúng ta đổi đi, anh làm cục trưởng cục công an, tôi đi làm người canh gác.
Trong lòng Cát Trung Cường chấn động, vội vàng nói:
- Là bạn tặng cho, bạntặng cho.
Lưu Đại Hữu hừ một tiếng, sau đó không bỏ:
- Bạn của anh hào phóng thật, giới thiệu cho tôi quen được không?
Trán của Cát Trung Cường bắt đầu có mồ hôi rơi ra như tắm, ngậm miệng không nói lời nào nữa.
- Cát Trung Cường!
Lưu Đại Hữu bắt đầu bộc phát, đập bàn một cái, hắn cảm thấy tay của mình hơi đau đớn, quát:
- Tiểu tử anh to gan lắm đúng không? Anh phụ trách trị an khu phố bán sỉ và lẻ, chạy đến bên cạnh huyện ủy gây chuyện, rất oai phong đúng không?
Mồ hôi trên đầu Cát Trung Cường đổ ra như tắm, quai hàm như rớt xuống, mồ hôi rơi ước cả trán.
Rống to như thế xong, Lưu Đại Hữu lại ngồi xuống, hắn đốt điếu thuốc kim diệp, hút một hơi thật thơm.
- Trách không được đắt như thế, điếu thuốc này không tệ.
Cát Trung Cường bị Lưu Đại Hữu tức giận quát lên như vậy, trong chốc lát tức giận lại có vẻ mặt ôn hòa khiến hắn phát mộng, vội vàng móc nửa gói thuốc trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972042/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.