Nói xong từ trong bọc lấy ra hai xấp tiền, ném cho mấy người trẻ tuổi nói ra:
- Đây là phí vất vả của mọi người, chuyện này cứ như vậy qua, từ giờ trở đi tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời nào về chuyện này, được chứ?
Quý Chí Cương thấy Tần Mục ra tay hào phóng như vậy, con mắt tỏa sáng, nhìn dám người kia kêu lên:
- Nhìn cái gì vậy, Tần ca thưởng cho bọn mày uống trà đấy, miệng nên kín một chút, có biết hay không.
Mấy người trẻ tuổi không ngớt lời đồng ý, cầm tiền vội vã rời đi.
Quý Chí Cương nhìn qua bóng lưng đám kia rời đi, có chút hâm mộ nói ra:
- Tôi thậm chí muốn đi làm một chuyến đấy.
Tần Mục nhíu mày nói ra:
- Đại thiếu gia, chúng ta quen nhau đã lâu chưa?
Quý Chí Cương gật gật đầu, có chút hồ nghi nhìn qua Tần Mục, trong nội tâm run lên một cái, giọng nói có chút trầm thấp nói ra:
- Đợi lát nữa anh đừng nói chuyện, tôi nói nợ cũ không đề cập được không? Nhược Hàm làm tôi tuyệt vọng rồi, anh đừng cầm chuyện này ra nói được chứ?
Tần Mục mỉm cười, nhìn qua Quý Chí Cương rót đầy rượu. Trong phòng chỉ có hai người bọn họ, Tần Mục cũng chân tâm thật ý nói:
- Đại thiếu gia, không phải tôi nói anh, anh đấy, có chút hoang đường.
Trong lòng Quý Chí Cương đau xót, từ khi hắn có trí nhớ đến nay, bóng mờ của Quý Thu vẫn bao phủ hắn, làm cho hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972027/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.