Tần Mục cầm microphone, đầu óc của hắn chấn động mạnh mẽ, đối với chuyện này hắn sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng lại chưa từng nghĩ đến người trong gia tộc ác như vậy, nếu như hắn không dựa theo lời Ông Văn Hoa xử lý, chỉ sợ...
Tần Mục bình tĩnh tâm thần, hắn đốt thuốc, liên tục rút mấy hơi làm cho buồn bực và khói thuốc giao thoa nhau, lớn tiếng ho khan vài tiếng, cơ hồ ho ra nước mắt mới cảm giác ngực nhẹ nhõm. Hắn uống miếng nước, thanh thanh yết hầu, trầm giọng nói ra:
- Nếu như con không đáp ứng thì sao?
Ông Văn Hoa trầm mặc một chút, mới ôn nhu nói:
- Tiểu Mục, đừng chậm trễ tiền đồ của mình, cũng đừng hại đứa bé đấy.
Những lời này mặc dù nói rất ôn nhu, nhưng mà trong ý tứ lại rất nghiêm trọng, "Đừng hại đứa bé kia ", rốt cuộc là tới mức độ nào?
Tần Mục không muốn suy nghĩ, cũng không dám suy nghĩ, hắn chỉ cảm thấy ngực của mình như có thứ gì đó đang vỡ nát, không, con mắt có chút đau nhức, thời điểm này hắn mới biết được hắn cùng với Lưu Đan có cảm tình rất sâu, hắn không bỏ được.
- Tiểu Mục, mẹ không khuyên giải con, con nên biết lựa chọn chính xác là gì.
Nói xong câu đó, Ông Văn Hoa thở dài thật sâu, cúp điện thoại.
Trong loa truyền ra tiếng tút tút, Tần Mục cơ hồ cảm giác chết lặng, trong nội tâm đang suy nghĩ gì thì hắn cũng không biết, chỉ cảm thấy loạn, cảm thấy loạn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972023/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.