Tần Mục nhìn ra bên ngoài, con đường này rộng hơn mười thước, nhìn mặt đường gồ ghề cũng có thể nhìn ra được trước kia là mặt đường nhựa, liền gật gật đầu, nhắm mắt lại nói:
- Ân, từ từ chạy, không gấp, sắp đến rồi chưa?
Cừu Tiểu Bằng nói:
- Qua con đường này sẽ tới huyện Lan Trữ.
Trong lòng Tần Mục chợt trầm xuống, mẫn tuệ cảm giác được thành phố Đằng Long cũng không bình tĩnh, chỉ nhìn tình hình giao thông của con đường này mà xem, trong đó đương nhiên có vấn đề. Quốc lộ cấp thành phố bị biến thành hình dạng này, thế nhưng không ai ra mặt sửa chữa, đây rõ ràng là một hiện tượng không hợp lý.
Tần Mục nghĩ một chút, cho Cừu Tiểu Bằng để xe dừng ven đường, sau đó lấy ra cặp công văn bên cạnh, lại lấy ra một điện thoại di động giống như cục gạch. Cuối năm 92, trên thị trường đã xuất hiện thân ảnh của điện thoại di động, Tần Mục vừa vào thành phố Đằng Long liền bỏ ra hai vạn đồng mua một điện thoại, đã có thói quen dùng di động nên trong tay không có công cụ truyền tin làm cho hắn luôn có cảm giác khó chịu.
Bấm số điện thoại của bí thư thành ủy Đằng Long Cận Thương Giang mà Tần lão gia tử đã đưa cho hắn, Tần Mục cười nói:
- Cận bí thư, chào ngài, tôi là Tần Mục.
- A, là tiểu Mục sao, khi nào thì đến Đằng Long đây, tôi đi đón cậu.
Thanh âm của Cận Thương Giang trầm dày, làm người ta có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971922/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.