Trong ánh mắt Tần Mục lóe tinh mang, thản nhiên cười nói:
- Bình thiếu, chúng tôi có thể đi rồi chưa?
Bình thiếu cười ha ha nói:
- Tiểu tử, sau này ở ngoài đường mang theo đôi mắt, không phải người gì mày cũng có thể đụng vào. Cút đi!
Đám người nhìn thấy mấy người Tần Mục bước lên xe lam điểu, đều cười ha hả, giống như thiên hạ này đều của bọn hắn, không có gì đáng băn khoăn. Bình thiếu cầm băng ghi hình ném xuống đất, nhất thời mảnh vỡ văng tung tóe.
Cừu Tiểu Bằng đầu đầy máu, tự nhiên không thể lái xe, may mắn bạn của Hà Tinh có người biết lái, xe chạy nhanh về hướng bệnh viện huyện Lan Trữ.
Trên đường, bạn của Hà Tinh oán khí nói:
- Hà tỷ, thật không nên đem băng ghi hình đưa cho bọn hắn, chỉ cần chúng ta chịu bị đánh một chút, đến lúc đó đem băng ghi hình báo lên, còn không lấy được mạng của bọn hắn?
Hắn ngồi bên trái Tần Mục, nói xong lời này đôi mắt sau kính lóe lên thần sắc xem thường.
Tần Mục làm như không nghe thấy, chỉ bình tĩnh hỏi:
- Tiểu Hà, sao lại chạy tới huyện Lan Trữ này?
Hà Tinh còn chưa đáp, thanh niên đeo kính quyệt miệng nói:
- Hà tỷ chúng tôi nổi danh người chủ trì chuyên mục vạch trần hắc ám trên thành phố, thường xuyên không để ý nguy hiểm luôn tự mình điều tra sau tấm màn đen. Hừ, một phen vất vả lại bị các người nát bét, thật là xui xẻo.
Sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971918/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.