Cấp bậc của Cừu Tiểu Thiền xa xa không đủ, chỉ có thể lưu lại trong nhà khách. Đối với việc này Tần Mục đã chủ động đổi lại qua ở trong phòng nhỏ, nhường phòng lớn cho chị em Cừu Tiểu Thiền.
Nếu phó bí thư đã nói vậy, nhân viên đương nhiên không có lời dị nghị, chuyện nhà cửa cứ như vậy giải quyết.
Đợi đến khi Cừu Tiểu Bằng ra viện, hai căn phòng đều đã được Cừu Tiểu Thiền thu thập xong xuôi. Tần Mục nghĩ mấy ngày trước đi ngoài đường vị người cười nhạo mình ăn mặc quê mùa, liền quyết tâm thay đổi hình tượng, bởi vì cả hai đời hắn không có ánh mắt thẩm mỹ mua sắm quần áo, liền gõ cửa phòng đối diện mời Cừu Tiểu Thiền rút thời gian giúp hắn mua một vài bộ quần áo lưu hành hiện nay.
Cừu Tiểu Thiền nhìn thấy Tần Mục đứng ngoài cửa có chút ngượng ngùng, bật cười một tiếng. Mỗi lần nàng tiếp xúc với Tần Mục chưa từng có tâm tư của một cấp dưới, giờ phút này Tần Mục đưa ra lời yêu cầu thật riêng tư, nàng lôi kéo cánh tay hắn vào nhà, cười nói:
- Trưa nay không cần đi đâu, vừa lúc buổi chiều tôi cũng rảnh, tôi đi mua cho anh cùng Tiểu Bằng vài bộ quần áo, nhưng anh phải trả tiền.
Ngay chính bản thân Cừu Tiểu Thiền cũng không biết từ khi nào mình quen thuộc với Tần Mục như vậy, nhưng lúc nàng nghe tin mình được điều tạm đến tỉnh Bắc Liêu, cả đêm không ngủ, vui sướng đem quần áo mới mua sắp xếp mãi không ngừng, hi vọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971907/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.