Nắm đấm giống như búa nện vào ngực của Tần Mục, làm cho Tần Mục cảm giác ngực đau đớn Quan trường hung hiểm, từng bước nguy cơ, cho dù chưa bao giờ đắc tội người khác, cũng phải cẩn thận người khác đâm sau lưng Tần Mục bắt đầu hoài nghi mình làm quan có chút bất công, mưu sau mà động chính là không muốn người bên cạnh bị tổn thương
Cảm giác bất lực và lạnh lẽo bao phủ nội tâm của Cừu Tiểu Thiền, mấy năm qua đủ loại trào phúng và khinh bỉ nhìn nàng, nàng dùng toàn bộ khí lực chống cự, vốn định đổi hoàn cảnh là có thể quên tất cả, chuyện của Cừu Tiểu Bằng lại làm tâm tình của nàng càng thêm hoảng hốt và thê lương, nội tâm căng cứng trong lòng không được thả lỏng, làm cho nàng rất mệt mỏi rất mệt mỏi, thầm nghỉ phải tìm một vòng tay kiên cường mà dựa vào, cho dù chỉ một phút đồng hồ thôi, không, chỉ một giây cũng tốt
Tần Mục mặc cho Cừu Tiểu Thiền đánh vào người phát tiết tâm tình, trong lòng tràn ngập cảm giác bi thương nồng đậm Cừu Tiểu Thiền đánh vào ngực càng chậm, dần mất đi lực đạo, đột nhiên ôm lấy eo của Tần Mục và khóc lớn lên
- Khóc đi, khóc cho thống khoái đi
Tần Mục trầm thấp khàn khàn, hỏi:
- Tôi sẽ điện thoại, chúng ta phải xuất lực vì Tiểu Bằng
Nói xong đầu có chút thấp xuống
Đúng vào lúc này Cừu Tiểu Thiền nghe Tần Mục nói điện thoại giúp Cừu Tiểu Bằng, đột nhiên ngẩng đầu lên Vốn dáng người thon dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971879/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.