- Cha hiện tại đã lớn tuổi, cũng có thân phận, tự nhiên sẽ không đi nịnh bợ hắn, nhưng mà mười năm sau chờ cha đi xuống, nếu con không có chỗ dựa thì sớm muộn cũng bị người ta ăn không còn xương cốt Tần Mục người này con có cơ hội phải tiếp xúc nhiều hơn
Tuy Cận Thương Giang vẫn lưu tâm muốn giúp Cận Tiểu Xuyên, nhưng mà Cận Tiểu Xuyên lại thật không ngờ lần đầu gặp mặt Tần Mục chính là ở quán cà phê, còn liều lĩnh cười nhạo Tần Mục, thậm chí cuối cùng còn bị Tần Mục trả ba ngàn đồng cho một hớp cà phê làm hoảng sợ Nhìn thấy gương mặt ôn hòa của Tần Mục thì Cận Tiểu Xuyên vươn tay, nhiệt tình chào hỏi Tần Mục:
- Tần ca, cái gọi là không đánh nhau thì không quen biết, về sau kính xin Tần ca chiếu cố nhiều hơn!
Tần Mục duỗi tay phải ra, bắt tay Cận Tiểu Xuyên một cái, nghiêng đầu nhìn Cận Thương Giang nói ra:
- Cận thúc thúc, không có đại sự gì, tiểu hài tử ai cũng thích chơi đùa mà!
Tần Mục nói ra lời này là giải vây cho Cận Tiểu Xuyên, Cận Thương Giang cũng không có hỏi nhiều, liền gật gật đầu bỏ qua chuyện này
Băng tỷ cũng tự giới thiệu, tên là Vân Băng, tuổi chừng hai mươi sáu, xuất ngoại du học, dùng cách nói của Cận Thương Giang chính là tài nữ, cũng ở cùng đại viện với Cận Thương Giang, về phần thân thế không cần nhiều lời Vân Băng chào hỏi Tần Mục hai người xong liền ngồi ở trong góc quan sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971860/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.