Một câu nói kia khiến lông mày lá liễu của Hàn Tuyết Lăng dựng đứng, ngực thở dốc vài cái, biểu lộ ăn tươi Tần Mục Đôi tay có thể xé nát địch nhân đang run run
Loại khí thế thị uy của tiểu hài tử này khiến Tần Mục cười lên ha hả, trong mắt đầy thú vị, nói:
- Nhưng mà chúng ta còn trẻ tuổi, muốn con cái cũng phải qua vài năm đã, hưởng ứng kế hoạch hóa gia đình của quốc gia nha
Những lời này rất rõ ràng, Hàn Tuyết Lăng lập tức cảm thấy chân tay luống cuống, cắn răng oán hận nói ra:
- Anh nằm mơ đi thôi, vài hồng nhan tri kỷ, ai muốn sinh con cho anh thì tùy Nhưng mà lời vừa rồi của hắn phải chắc chắn, đến lúc đó ông nội bảo em thoát ly khỏi bộ đội đặc chủng, anh phải gánh cho em, bằng không em sẽ cho bộ hạ mang cô dâu đi, nhìn xem ai có thể bảo hộ được bọn họ
Biểu lộ của Tần Mục lúc này cương cứng, hắn nhớ rõ lúc ở thôn Hạ Sơn bị một đám binh sĩ đấm đá Nói Tần Mục mềm yếu là không thể nào, hắn khẽ cười một cái, nhàn nhạt nói ra:
- Thái độ của em làm anh không thích, anh đang suy nghĩ có phải do thái độ của em có nên xin quân ủy giải trừ hôn ước hay không
Hàn Tuyết Lăng lập tức mang nắm tay nhỏ đặt lên đùi Tần Mục, không có quá dùng sức Nàng cũng biết hôn sự của nàng cùng Tần Mục là ván đã đóng thuyền, nói đổi ý sẽ tác động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971854/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.