Gương mặt của Hàn Tuyết Lăng lập tức ửng đỏ, nàng cố gắng né đầu qua, nhưng mà nghĩ tới Tần Mục khác với nhận thức của nàng, nếu hắn là gia hỏa mềm yếu thì chẳng nói ra lời sắc bén như vậy, lập tức khiến cho nàng không thể trả lời được, tức giận hất tóc dài đi vào gian phòng của mình
- Đợi lát đã
Tần Mục cười nhìn nàng, thò tay chỉ vào bàn chân nhỏ trắng như ngọc, cười nói:
- Nếu như em không muốn người khác hiểu lầm, nên mang dép lê vào, ảnh hưởng không tốt
Hàn Tuyết Lăng vốn đang áp chế tức giận vì bị Tần Mục trêu chọc, bây giờ tức giận xoay người, tay chân lanh lẹ mang dép vào, nghiến răng nghiến lợi tức giận nói:
- Tần Mục, sao anh không đi chết đi
Tần Mục bất đắc dĩ khoát tay, vô cùng chân thành giải thichs:
- Anh vẫn chưa chết, đảng giao cho cho anh còn chưa xong đâu
Tần Mục gần đây trầm ổn nói chuyện đột nhiên trở nên ngọt xớt, Hàn Tuyết Lăng có chút không thích ứng Nàng kỳ quái nhìn chằm chằm vào Tần Mục cả buổi, lúc này vươn tay sờ trán của Tần Mục một cái, lại đặt lên trán của mình, nghi hoặc nói ra:
- Quái, không có phát sốt ah, tại sao nói mê sảng rồi
Tần Mục bắt lấy cánh tay như ngó sen của Hàn Tuyết Lăng, trên mặt hiện ra biểu lộ xấu xa, lại đi tới bên cạnh Hàn Tuyết Lăng, miệng ba hoa nói ra:
- Đã em đã ngủ ở đây, như vậy cũng không tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971827/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.