Mỗi người đều chỉ có tuổi thọ vài chục năm ngắn ngủi, nếu không kiếm chút tiền bỏ túi thì đúng là xin lỗi mình, thậm chí xin lỗi người nhà Nhưng là đã làm thì phải có dũng khí gánh chịu, hắn tin tưởng Vương Hải Đào có lẽ sẽ hiểu, sau khi quan hệ Mỹ và Trung Quốc phá băng sẽ là tuần trăng mật, hắn lúc này trốn tới nước Mỹ cũng chỉ là thử khi tuyệt vọng
Hai quan viên tới từ Trung Quốc mặt đối mặt, ánh mắt Tần Mục sắc bén mang theo tư thế tự hỏi, làm cho Vương Hải Đào thở dài nói ra:
- Đúng vậy, tôi ăn không ít tài phú quốc gia, thế nhưng mà ai cũng biết bằng xí nghiệp nhà nước chỉ có mấy trăm đồng tiền lương, khỏi phải nói nuôi sống đám người nhà, cho dù tự nuôi mình cũng còn không đủ đấy
Rượu cồn nóng làm cho lão nhân này nói lời thô tục, sau đó quyết định nói lời tâm huyết
Tần Mục gật gật đầu, chuyện này hắn không phủ nhận, nhìn thấy rất nhiều thổi qua trước mặt của mình nói không động tâm đó là giả Thời điểm ở thôn Tây Sơn Tần Mục lúc đó chẳng phải không tuân theo quy định vận dụng tài chính một lần sao
Vương Hải Đào nhìn qua Tần Mục, phát hiện người trẻ tuổi này rộng rãi chưa từng có, làm cho hắn ủy khuất không giấu diếm cái gì, tiếp tục nói:
- Tôi biết rõ trái với nguyên tắc đảng viên, thế nhưng mà tôi chỉ bị buộc bất đắc dĩ
Tần Mục hút điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn lên trên đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971795/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.