Tần Mục mỉm cười nói:
- Vân lão bản mở quán cà phê có phong cách riêng, hoàn cảnh lại phi thường ưu nhã, nếu như Vân lão bản không cam lòng với hiện trạng và mở chi nhánh, huyện Lan Trữ tất nhiên sẽ tranh thủ Vân lão bản đầu tư
Tần Mục cũng không có trực tiếp nói chuyện quan trường, mà là tán thưởng sinh ý của Vân Băng:
- Vân lão bản là người hiểu được sinh hoạt, có người như thế làm bạn đúng là quá tốt rồi
Trong mắt Vân Băng dị sắc liên tục, Tần Mục nói nàng làm sinh ý tốt thì nàng chẳng thèm quan tâm, nhưng câu đánh giá "Hiểu được sinh hoạt" này thì người bình thường không thể hình dung Không có trình độ văn hóa nhất định là không hiểu được lịch duyệt sinh hoạt, sinh hoạt đại biểu cho cái gì có không ít người chẳng giải thích được đấy, huống chi là đánh giá người khác
Tả Bình An cười rộ lên, Tần Mục nói có chút công thức hóa, nếu như mình biết Tần Mục không phải ngươi ngẩn ngơ thì hắn đã tin theo rồi, nhưng mà Tần Mục hiểu được lời của hắn nói thì không tồi, huống chi còn theo ý của mình Tần Mục biểu hiện lập tức khiến cho Tả Bình An chú ý, không cần Tần Mục nhắc tới, Tả Bình An đã nói:
- Lan Trữ là nơi tốt ah, tôi đã ba mươi năm qua chưa về rồi!
Tần Mục chờ hắn nói dứt lời, đứng lên rót ly trà cho Tả Bình An Trà này Tần Mục mang từ kinh thành về, vẫn đặt ở chiếc vali sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971668/chuong-372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.