Tần Mục vừa cười vừa nói:
- Chuyện phiền toái cứ nói, Lưu đại ngốc anh còn sợ phiền toái sao, đúng là khó được
Nói xong lại đưa thuốc cho Lưu Đại Hữu, hắn cũng hút một điếu, sau đó cho xe đậu trên đường nhỏ
Lưu Đại Hữu hút một hơi, nhìn qua Tần Mục cầu khẩn nói:
- Tần bí thư, lúc trước anh cho tôi hai gói thuốc, không đủ hút, có còn hay không
Huyện Lan Trữ dám nói chuyện như vậy với Tần Mục cũng chỉ có Lưu Đại Hữu lăng thanh đầu không sợ trời không sợ đất Tần Mục cười mắng một câu, bảo Lưu Đại Hữu buổi tối đi tới nhà của hắn cầm Lưu Đại Hữu hiểu ý, gật gật đầu chui ra khỏi xe
Tuy hai người quan hệ với nhau thì quan trường huyện Lan Trữ đều hiểu ngầm, nhưng không thể mật đàm trước cửa bảo vệ trại giam được, bị người có ý chí nhìn thấy thì có khả năng lọt vào tai lãnh đạo Chính trị và pháp luật ở riêng, nếu cho rằng hai người kết bè thì một tờ điều lệnh tới Tần Mục chẳng khác nào mất đi một cánh tay Hiện tại huyện Lan Trữ đang ở thời khắc mấu chốt, Tần Mục cũng không muốn làm cho trị an huyện Lan Trữ loạn lên
Lưu Đại Hữu đi rồi, Tần Mục lại vào trong trại giam Đảng Hồng Quân hoàn toàn không còn bộ dáng mập mạp như lúc mới gặp, hình thái tiều tụy rất nhiều, chỉ ánh mắt phù phiếm biến mất, mà chuyển biến thành âm khí mười phần
- Tần Mục, mày chớ có đắc ý
Câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971645/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.