Xuống lầu, Tần Mục mở cửa xe ngồi vào, nhìn thấy Hàn Tuyết Lăng đang thở hổn hển, cười nói:
- Tức sao
Hàn Tuyết Lăng lườm hắn và không nói gì!
Tần Mục móc thuốc hút và chậm rãi nói:
- Nếu em ở trạng này này đối mặt địch nhân đấu sinh tử sẽ như thế nào
Hàn Tuyết Lăng không để ý tới hắn, trực tiếp nhìn ra ngoài cửa sổ
- Nhìn bộ dáng của em tôi chẳng dám thả em vào trong quân đội, không bằng sau khi kết hôn em xuất ngũ đi!
Tần Mục nhàn nhạt nói ra, khói thuốc bao phủ khiến ánh mắt của hắn cổ quái
Hàn Tuyết Lăng nhìn qua bóng mờ cửa sổ thấy ánh mắt quan tâm của Tần Mục, cảm thấy cổ họng như có cái gì chặn lại, cho dù muốn đùa nghịch tính tình với Tần Mục cũng không biết nên nghịch từ đâu
Hai ngày đầu tiên Tần Mục cùng Hàn Tuyết Lăng chạy các nơi chúc tết, Diệp Thạch Lỗi bên kia cũng không có tin tức gì, xem bộ dáng là nuốt cơn tức này Tần Mục cũng không biết Diệp gia đang khua chiêng giống trống tuyên dương chuyện này, muốn tạo vài địch nhân trên quan trường cho Tần Mục
Mỗi ngày tết nhà các đại lão người tới chúc tết nhiều không kể xiết, Tần Mục cùng Hàn Tuyết Lăng cùng trốn ra phía sau, Tần Mục còn dễ nói, Hàn Tuyết Lăng cngx không phải cô gái sơn thôn gì đó, lôi kéo Tần Mục không ngừng dạo chơi, cũng không biết tính nết gì, mỗi lúc trời tối Tần Mục về nhà mệt mỏi cái gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971613/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.