Tần Mục cúi đầu lấy ra điếu thuốc, sau đôi mắt kính màu trà lóe ra quang mang trí tuệ Làm như vậy thật không hợp quy củ, Tần Mục cũng không nói rõ được, nhưng khó xử bên trong thật rõ ràng, khu dự định khai phát rõ ràng là đất đai có thể cày cấy
Trước giai đoạn cải cách, có nhiều cán bộ chỉ vì truy đuổi lợi nhuận của địa phương mà không chú ý bảo hộ sinh thái ruộng đồng, thẳng tới hai ba mươi năm sau lại phải bắt đầu thay đổi sinh thái đất đai Diệp Thạch Bình đương nhiên không biết suy nghĩ của Tần Mục, xoay người cười nói:
- Tần chủ tịch, công tác bên ủy ban thật sự là ác liệt
Tần Mục nở nụ cười, những lời này của Diệp Thạch Bình xem như nã pháo, đưa ra vấn đề khó khăn, hay thật sự muốn ủy quyền cho mình vậy phải xem câu nói kế tiếp của hắn
Diệp Thạch Bình cũng không nói tiếp, bắt đầu giảng một ít phong thổ của huyện Thanh Thao, hai người thử lẫn nhau, mặc dù không va chạm điểm mấu chốt của đối phương nhưng nói chuyện có co dãn cũng làm bọn họ đều hiểu được, hai người vẫn còn có thể ngồi xuống nói chuyện, không giống như một số địa phương, người đứng đầu cùng người thứ hai khi gặp mặt thậm chí cũng không có nụ cười
Diệp Thạch Bình lộ ra ý của mình, Tần Mục cũng làm ra thái độ Chờ sau khi Tần Mục quay về văn phòng chủ tịch huyện, mượn điện thoại gọi cho Cừu Tiểu Bằng, để cho hắn đến cục hồ sơ đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971588/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.