Dương Yết là ngôi sao ca nhạc mà Tần Mục thích nhất, hiện tại hắn đã là nhân vật số hai của huyện Thanh Thao, đương nhiên sẽ không để Dương Yết phải dấn thân vào trong hố lửa, vì vậy đưa mắt quan sát, một khi chính Dương Yết lộ ra biểu tình do dự, hắn cũng không cần phải xen tay vào việc này Dù sao mỗi người đều có quyền lợi lựa chọn cách sống cho chính mình, Tần Mục cũng không phải là chúa cứu thế
Sắc mặt Dương Yết nhất thời trắng xuống, cắn chặt môi, kiên định nói:
- Phùng tiểu thư, số tiền kia tôi không lấy, tôi còn chưa nghèo tới loại tình trạng này
Tần Mục gật gật đầu, xem ra Dương Yết vẫn đáng giá cho mình trợ giúp Đúng lúc này Cừu Tiểu Bằng nổi giận đùng đùng đi vào, đem cặp công văn trong tay ném lên bàn, tức giận nói:
- Tần ca, thật tức chết tôi
Tần Mục mỉm cười, để Cừu Tiểu Bằng bình tĩnh lại, quay đầu nói với Dương Yết:
- Dương tiểu thư, tôi muốn mời cô ăn một ly kem được chứ, không biết có được vinh hạnh hay không Chỉ một lần, năm mươi vạn
Sắc mặt Dương Yết càng trắng bệch, nàng biết Tần Mục có tiền, cũng biết Tần Mục nghe được hai người nói chuyện, nhưng không nghĩ đến cả Tần Mục cũng đem nàng xem thành loại người này
Người phụ nữ khinh miệt liếc xéo Tần Mục, châm chọc nói:
- Năm mươi vạn nhân dân tệ, không phải tiền âm phủ, anh nghĩ anh nói ra thì thôi sao
- Ai, cô nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971585/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.