Trên mặt Vân Băng vẫn còn đỏ hồng xấu hổ, nghe Tần Mục hỏi như vậy, diễn cảm cũng có chút không tự nhiên, lại như cố ý nở nụ cười, nói:
- Chủ tịch huyện đương nhiên có đãi ngộ riêng của chủ tịch huyện thôi
Tần Mục cảm thấy biểu tình cùng thần sắc nói chuyện của Vân Băng khác hẳn ngày thường, cảm giác mẫn tuệ liền cảm nhận ra sự tình không ổn Hắn chậm rãi ngồi xuống ghế, khẽ cười nói:
- Cái gì mà chủ tịch huyện, tôi xuất thân từ nhân dân, ở chung một chỗ với bọn họ tôi mới cảm thấy trong lòng thoải mái
Nụ cười của hắn không chút hương vị, thậm chí còn mang theo giọng điệu lạnh băng, làm trong lòng Vân Băng dao động
Ở trong lòng Vân Băng, Tần Mục là một thanh niên hiểu được phong hoa tuyết nguyệt cùng tư tưởng tiểu tư Một người có thể thuận miệng nói ra phẩm chất của cà phê hơn nữa còn chú ý tới phim ảnh tương quan với nó, đối với người trong quan trường quốc nội hiện tại mà nói là chuyện phi thường khó được Hắn không bài ngoại, không mang ánh mắt tiêu cực nhìn xem sản nghiệp của xã hội tư bản, thậm chí còn kéo tới không ít đầu tư cùng thanh danh cho thành phố Đằng Long Một người đàn ông như vậy, so với người yêu du học tại Ireland của nàng càng thêm ưu tú xuất sắc
Tần Mục nhìn thấy sắc mặt Vân Băng có chút tái nhợt, giống như đã bị mình nói tới trong lòng, liền cười nói:
- Vân lão bản, thoạt nhìn cô còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971554/chuong-428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.