Vân Băng bĩu môi, Diệp Thạch Lỗi bị Hàn Tuyết Lăng đá một cước vào giữa hai chân, chuyện này đã truyền khắp vòng luẩn quẩn, Diệp Thạch Lỗi dùng loại thủ pháp ăn chơi trác táng gài bẫy Tần Mục, cũng xem như tranh đấu ý khí trong vòng luẩn quẩn công tử ca Chỉ là ý tưởng của hắn giống như hơi đơn thuần, Tần Mục là người đi lại trong quan trường, chung quy sẽ không hồ nháo giống như hắn Lúc này Tần Mục đưa ra ý muốn gặp mặt Diệp Thạch Lỗi một lần, cũng là vì căn cứ theo ý nghĩ người trong quan trường không có thâm cừu đại hận tuyệt không hạ tử thủ, muốn trao đổi một chút, nhưng Diệp Thạch Lỗi vẫn không chịu chừng mực, dựa vào cấp bậc quan trường giữa hai bên, Tần Mục cũng không để ý va chạm với hắn
Vân Băng có chút vắng vẻ nói:
- Anh cảm thấy được với tính tình của hắn sẽ giảng hòa với anh sao
Tần Mục gạt tàn thuốc, trên mặt hiện lên nụ cười bí hiểm:
- Mọi người đều là con cháu thế gia, có thể nói chỉ là chuyện quá khứ, vẫn luôn có cơ hội cùng uống chén rượu
Những lời này liên quan đủ mọi mặt, uống rượu cũng phải nhìn xem là rượu gì Rượu Hồng Môn Yến cũng là rượu, rượu Quỳnh Hoa Yến cũng là rượu, một ẩn sâu sát khí, một lại công chính bình thản
Vân Băng lấy ra di động, màu vàng nhạt, bấm dãy số, sau đó là thanh âm nôn nóng của Diệp Thạch Lỗi:
- Vân Băng, cô sao vậy Tần Mục đâu, vì sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971552/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.